- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 114: Sự thật về mạt thế
Trên ngọn núi, Lục Khiêm nhìn thấy
Lục Tốn thả thang leo xuống, lập tức lấy bộ đàm liên hệ với hắn, nhưng nói nửa
ngày, bộ đàm chỉ truyền đến tiếng rè rè. Lục Khiêm tức giận đến mức trực tiếp đập
vỡ bộ đàm, trước đó vì đề phòng tình huống bất ngờ phát sinh, Lục Khiêm đã đưa
mảnh ngọc bội cá âm của mình cho Lục Tốn, kết quả hiện tại không liên lạc được
với Lục Tốn cũng không liên lạc được với Tiểu Kỳ, y chỉ có thể ngồi đây quan
sát rồi lo lắng suông.
Đã nói chỉ đi qua đêm thăm dò
tình huống, thằng nhóc này lại dám nghênh ngang đi vào trong luôn! Mình chiều
nó quá nên nó hư mà!
Tiết Thần thấy sắc mặt Lục Khiêm
khó coi, chỉ có thể an ủi nói: “Em đừng quá lo, tên trứng thối Lục Tốn rất
thông minh, sẽ không lấy tính mạng ra đùa giỡn đâu.”
“…… Em trai tôi là trứng thối,
vậy tôi là gì hả?” Lục Khiêm lạnh lạnh mở miệng.
Bệnh cuồng em trai phát tác thật
sự chịu không nổi.
Tiết Thần tự đâm đầu vào họng
súng, sờ sờ mũi, ngượng ngùng nói: “Tiểu Khiêm, xin lỗi mà, tôi không có ý đó.”
Lục Khiêm nhìn Lục Tốn đang đu
trên thang, không chút do dự nhảy xuống hố, lập tức nghiến răng nghiến lợi nói:
“Anh nói không sai, chờ thằng nhóc đó quay lại, xem tôi có cho nó một trận ra
trò không.”
“……” Tiết Thần thức thời
không đáp lời, trong lòng lại vui sướng khi người gặp họa.
Trước khi Lục Tốn xuống hố, cũng
thử liên hệ với Lục Khiêm, nhưng bộ đàm không có tín hiệu thì hắn chịu thua, chỉ
có thể tiền trảm hậu tấu.
Lục Tốn suy nghĩ rất đơn giản, với
mật độ tang thi trong khe núi, Lục Khiêm và Tiết Thần cơ bản là không thể lại
đây, dù sao hắn cũng vào được rồi, chẳng bằng sẵn tiện làm rõ mọi chuyện luôn.
Cánh trái của phi thuyền đã gãy,
một nửa cắm ở dưới hố, Lục Tốn đi đến của, vừa nhìn bên trong đã hít khí lạnh.
Không gian trong phi thuyền không
lớn như dự đoán, hiện tại hắn đứng ngay giữa trung tâm phi thuyền, có thể nhìn
thấy khoang thuyền chia làm sáu phòng. Có hai phòng không có cửa, đồ vật bên
trong làm lơ lực hút của trái đất, vẫn duy trì dáng vẻ vốn có, bên trong bày
trí như đang ở nhà – tuy rằng hiểu biết của Lục Tốn về người ngoài hành tinh chỉ
giới hạn trong những bộ phim Hollywood, và tin tức trên báo đài, nhưng giữa căn
phòng đặt một cái ‘giường’ và một vài đồ vật hình dáng kỳ lại màu sắc sặc sỡ, thoạt
nhìn thật sự không giống vũ khí chút nào.
Nhưng Lục Tốn cũng không thả lỏng,
hắn bắt lấy của khoang cẩn thận bước vào bên trong phi thuyền. Bỗng hắn cảm thấy
choáng váng và chóng mặt, mình cũng giống như đồ trong phi thuyền, không bị lực
hút trái đất ảnh hưởng, hai chân vững vàng giẫm lên sàn nhà phi thuyền.
Cảm giác này rất kỳ lạ, Lục Tốn
nhìn thấy giới quay cuồng ngoài phi thuyền, lại nhìn trong phi thuyền, thấy
mình như đang ở trong một không gian vặn vẹo.
Lục Tốn ổn định tinh thần, kiềm
chế tò mò đối với phi thuyền, cầm vũ khí cẩn thận đi vào.
Hắn nhìn hai căn phòng không có cửa,
bên trong không có người, chỉ là đối diện ‘giường’ khảm một thứ gì đó như một
cái gương hình quả trứng, bên trong liên tục chiếu hình hai ‘người’.
Lần đầu tiên Lục Tốn nhìn thấy
người ngoài hành tinh ‘real’ – ảnh chụp, được rồi, sự thật chứng minh ET, hình
thù kì quái, đầu như bóng đèn gì đó đều do con người tự tưởng tượng ra. Hai người
ngoài hành tinh trên ảnh chụp, nếu không phải tai họ dài ra, Lục Tốn còn cho rằng
mình nhìn thấy siêu sao Âu Mỹ – tóc nâu tròng mắt xám xanh, khuôn mặt lập thể
góc cạnh – trừ đôi tai nhọn kia, thoạt nhìn thật sự vô cùng giống người trái đất.
Lớn lên còn rất đẹp trai, đương
nhiên vẫn thua hắn một chút.
Trên ảnh chụp là hai người đàn
ông ngoài hành tinh, Lục Tốn đến gần nhìn thì không thấy họ có hầu kết, nhưng
toàn thân cũng không có ngực nhô ra, dưới tình huống không có hình khỏa thân, tạm
thời nhận định đây là hai người đàn ông đi.
Không biết chim cò người ngoài
hành tinh to hơn, hay người trái đất to hơn nhỉ? Suy nghĩ tà ác của Lục Tốn bay
xa.
Trong hai căn phòng, ngoài ảnh
chụp ra thì không tìm được manh mối hữu dụng nào khác. Nhưng căn cứ vào nụ cười
tươi sáng chói chang của chủ nhân tấm hình, Lục Tốn cảm thấy chủ nhân của phi
thuyền hẳn không phải là loại người tội ác tày trời.
Bốn căn phòng khác, Lục Tốn không
mở được nên từ bò, tiếp tục đi về phía phòng điều khiển.
Trên đường, Lục Tốn nhìn trên
khoang thuyền có một cái lỗ hổng lớn, trực tiếp đâm thủng phi thuyền, góc cạnh
rất mượt mà, có hơi giống vết tích do vũ khí laser như trong tiểu thuyết khoa học
viễn tưởng hay miêu tả tạo thành.
Lục Tốn vuốt đường cắt, ánh mắt
sâu thẳm. Nếu hắn đoán không sai, thì chủ nhân phi thuyền không phải người xấu,
phi thuyền rơi xuống đất cũng không phải do gặp trục trặc, mà là bị kẻ nào đó tấn
công, thậm chí vụ nổ mặt trời hủy diệt hết toàn bộ vệ tinh của trái đất vào
tháng 4 năm 2013 cũng là do con người gây ra…
Các manh mối trong đầu Lục Tốn dần
kết nối lại với nhau.
Virus X, quả nhiên là do con người
thả xuống sao?
Lục Tốn giận dữ đứng dậy, đến
phía trước khoang điều khiển thì dừng lại, cánh cửa khoang điều khiển đóng chặt,
không thấy chỗ mở khóa. Lục Tốn thử đẩy cũng không nhúc nhích tí nào.
Hắn mò mẫm một lúc, trên cửa xuất
hiện một hình chiều, bên trên hiển thị ngôn ngữ thông dụng của vũ trụ mười con
số từ 0 đến 9.
Lục Tốn buồn bực nhìn khóa mật
mã, cho dù hắn đã học một số ngôn ngữ thông dụng nhưng cũng không biết mở.
Trong khi hắn còn đang bực mình,
khung nhập mật mã tự động hiển thị một chuỗi số, sau đó cửa tự động mở ra.
Khoang điều khiển rất hỗn loạn,
bàn điều khiển phi thuyền đã bị hủy hoàn toàn, toàn bộ khoang điều khiển đều là
linh kiện rơi rụng từng mảnh. Lục Tốn cẩn thận đi vào, khoang điều khiển vẫn
không có người. Hắn lại bàn điều khiển, phía trên có một vết bẩn màu đen, cậu
ngồi xổm xuống dùng còn tay quẹt một ít, đưa lên mũi ngửi thử, có mùi tanh nhàn
nhạt, hẳn là vết máu. Đảo mắt một vòng, cậu tìm thấy dưới đống linh kiện có một
vật như vải dệt, vết máu bên trên đã khô cứng.
Người trên phi thuyền đi đâu hết
rồi? Rốt cuộc là ai mở cửa cho hắn?
Lục Tốn nghĩ trăm lần cũng không
ra, lúc này, từ ‘đống rác linh kiện’ vang lên âm thanh sột soạt, Lục Tốn nhặt một
cây gậy kim loại, đẩy đống rác ra, bên trong là một người máy mô phỏng tóc nâu
da trắng, rõ ràng là phiên bản thu nhỏ của chủ nhân bức ảnh.
Lục Tốn nhặt người máy chỉ lớn bằng
nửa bàn tay lên, hai mắt nhắm chặt của nó đột nhiên mở ra, tròng mắt xanh lam
chớp nháy vài phát, rồi sáng lên.
“@##¥%#¥……” Người máy mini nói
xong, ánh sáng trong đôi mắt ảm đạm dần, đến khi hoàn toàn tắt hẳn, toàn bộ đèn
trong phi thuyền cũng tắt luôn.
Lục Tốn (+﹏+)~
hắn muốn bày tỏ rằng hắn nghe không hiểu gì hết á?
【 Phi thuyền ngừng phát năng lượng rồi,
tang thi bên ngoài sắp xông vào, nhanh cất phi thuyền vào không gian. 】 Tiểu
Kỳ nôn nóng nói.
Lục Tốn lập tức đặt tay lên phi
thuyền, cả người lẫn vật đều chui vào không gian.
Bên ngoài, vầng sáng chợt biến mất,
tang thi mất đi thứ hấp dẫn chúng, ngu người ba phút, bắt đầu tràn ra khỏi khe
núi.
Đột nhiên, trong hố sâu giống như
lại xuất hiện thứ hấp dẫn chúng, bọn chúng lại chen chúc nhau nhào xuống. Phát
hiện chỉ là mười mấy thi thể thú biến dị, mấy thùng máu thú biến dị, không quá
thu hút với tang thi, một nửa tang thi bắt đầu chạy ngược ra ngoài.
Một lát sau, trong hố vang lên《 Bản
Giao Hưởng Định Mệnh 》cực kỳ trào dân, phảng phất như đang trả lời lời mời gọi của
vận mệnh, một vài tang thi chuẩn bị rời đi lại lần nữa quay về hố.
Lục Khiêm nghe được âm nhạc
trào dâng, đôi lông mày đang nhíu chặt rốt cuộc cũng giãn ra: “Tiểu Tốn thành
công rồi, chúng ta quay về nơi nghỉ chân hôm qua.” Tối qua họ bàn bạc kế hoạch
đối phó tang thi trong khe núi, quyết định là nếu Lục Tốn thành công sẽ mở bản
nhạc này để hấp dẫn tang thi, hai người họ thì quay về hang núi nghỉ chân hôm
qua.
“Ok.” Tiết Thần gật gật đầu.
Đồ vật đã tới tay, vấn đề khó giải
quyết trước mắt là làm cách nào để đối phó với đám tang thi đầy khắp núi đồi
này.
Lục Tốn phí sức của chín trâu hai
hổ, cuối cùng cũng bò ra khỏi hố sâu, dưới đáy hổ đã bị hắn chôn địa lôi, tưới
xăng lên. Hắn kéo một sợi dây tẩm xăng từ đáy hố lên trên mặt đất cách khoảng
20 mét, dùng bật lửa đốt dây, tập trung dị năng hệ phong vào hai chân, sau đó
có dò chạy như chó dí.
Ba phút sau, đáy hố phát ra tiếng
nổ đinh tai nhức óc, non nửa Thần Nông Giá đều bị chấn động. Không đến 1/3 tang
thi ở trong hố, cũng có tang thi ngơ ngác đi theo tiếng nổ, bị rớt xuống hố lửa.
Cho dù thế này, trên núi vẫn còn
hơn 20.000 tang thi, tang thi triều cỡ này, đủ để tạo thành uy hiếp cho rất nhiều
căn cứ cỡ trung cỡ nhỏ, huống chi là đám người có mấy mống của họ bị vây trong
rừng sâu, đặc biệt là dưới tình huống không muốn để lộ năng lực của Lục Tốn và
Quái vật nhỏ, việc tiêu diệt tang thi càng khó khăn hơn.
Lục Khiêm cùng Tiết Thần chân trước
mới vừa đi, các tang thi sau lưng đã nghe mùi của họ mà đuổi theo. Hai người họ
chạy nhanh, sau khi trốn vào hang núi, dùng băng bịt kín cửa động lại.
Một tiếng sau, Lục Tốn đã quay trở
về, hắn đuổi tang thi xung quanh đi. Tiết Thần dùng lửa nóng chảy một khối
băng, chờ hắn vào trong, Lục Khiêm lại dùng dị năng bịt kín cửa động.
Không muốn nghe Lục Khiêm mắng, Lục
Tốn vừa vào hang động đã nói: “Khiêm, đã lấy được đồ rồi, chúng ta vào không
gian xem đi.”
Lục Khiêm biết suy nghĩ của hắn,
nhưng thấy dáng vẻ chật vật của hắn cũng lười so đó, gật gật đầu: “Được rồi.”
Tiết Thần thấy mà buồn bực, bệnh
cuồng em trai, được lợi ghê.
Vào không gian, phi thuyền màu bạc
khổng lồ lơ lửng trong không trung, cho dù cánh phải đã bị phá hủy hoàn toàn,
phi thuyền vẫn đẹp vô cùng. Lục Khiêm là người trái đất quê mùa không nói, đến
Tiểu Kỳ cũng là vẻ mặt tò mò. Trước khi mọi người vào, nó đã kiểm tra toàn bộ
phi thuyền một lượt.
Lục Tốn lấy người máy mini ra, cầm
trong tay quơ quơ trước mặt Tiểu Kỳ hỏi: “Nó vừa mới nói gì đó?”
Tiểu Kỳ liếc nhìn người máy mini,
đôi mắt lại dính lên phi thuyền: “Nó nói chip của nó có một phần thông tin được
chủ nhân ghi lại, bên trong có tất cả chân tướng mà các cậu muốn biết.” Cược
100 viên tinh hạch, phi thuyền này tuyệt đối là do Công ty phi thuyền cao cấp Nạp
Khắc chế tạo, đẹp tuyệt vời, tuy không cứng cáp bằng tàu Emir của chủ nhân,
nhưng thẩm mỹ thì có thể bỏ xa chủ nhân 10.000 năm ánh sáng.
Lục Tốn nhìn chỗ bụng đã bị hủy một
nửa của người máy mini, bên trong đúng là có cắm một con chip rất nhỏ màu bạc,
nếu Tiểu Kỳ không nói hắn còn tưởng đây là linh kiện của người máy. Hắn nhẹ
nhàng kéo con chip ra.
“Phải làm sao để xem được thông
tin trong này?” Lục Tốn không cho rằng máy tính trên trái đất có thể đọc được nội
dung của con chip.
“Vào trong phi thuyền tìm xem, hệ
thống AI bên trong chắc là vẫn chưa bị hủy.”
Công ty phi thuyền Nạp Khắc có thể
trở thành nhân tài kiệt xuất trong số các công ty phi thuyền, chính là nhờ vào
hệ thống trí năng hàng đầu của họ. Tiểu Kỳ tin tưởng cho dù mấy chục ngàn năm
trôi qua, nếu công ty này vẫn đứng vững, kỹ thuật này của họ sẽ càng thêm xuất
sắc.
Lục Khiêm và Tiết Thần vào phi
thuyền, bại lộ bản chất đồ nhà quê của họ, đôi mắt không biết nên nhìn vào đâu.
Lục Tốn đã nhìn qua một lần, nhưng khi vào một lần nữa vẫn không ngừng kinh ngạc,
đôi mắt trừng lớn như hai cái bánh bao.
Bọn họ nhìn đông sờ tây, cuối
cùng vẫn là Tiểu Kỳ tìm thấy một cái đồng hồ xách tay AI.
Lục Tốn cầm lấy đồng hồ, xem tới
xem lui, tấm tắc bảo: “Đây là AI trong truyền thuyết hả? Không thể tin được.”
“Đừng nghịch nữa, xem thứ trong
chip trước đi.” Lục Khiêm nói.
Lục Tốn tìm thấy một khe ở nho nhở
trên ‘dây đồng hồ’, hắn lấy chip ra so sánh thì thấy kích cỡ tương đương, hắn
thử đẩy vào thì nó vừa khít.
Một lát sau, ‘mặt đồng hồ’ AI lập
lòe sáng lên, trong không trung xuất hiện một hình chiếu vũ trụ thật lớn, trên
hình chiếu là Trái đất xanh thẳm.
Một tiếng hô kinh ngạc vang lên,
nói một loạt câu ngôn ngữ lạ, Tiểu Kỳ bắt đầu phiên dịch: “Không ngờ trong động
trùng tạm thời lại dẫn thông đến một hành tinh trẻ tuổi, trời ạ, là một tinh cầu
có sự sống, tinh cầu xanh xinh đẹp, không biết ở trên đó có sinh mệnh có trí tuệ
không nhỉ.”
Hình ảnh thay đổi, chỉ thấy phía
trên hình ảnh Trái đất xuất hiện mấy chiếc phi thuyền hình thù quái dị nhỏ hơn
chiếc này, chủ nhân giọng nói run rẩy: “Sao, sao lại là tinh tặc Bóng Đêm (hay
còn gọi là cướp vũ trụ), bọn họ, bọn họ làm gì ở đây? Không, không được,
mình phải chạy thật nhanh….”
Ngay sau đó, phi thuyền còn chưa
kịp quay về, đã bị mấy chiếc phi thuyền kia công kích liên tục, hình ảnh trên
hình chiếu rung lắc kịch liệt, chủ nhân phi thuyền không biết nói câu gì đó,
toàn bộ hình chiếu rơi vào bóng tối.
Khoảng 1 phút sau, trên hình chiếu
lại xuất hiện hình ảnh chủ nhân phi thuyền. Trên bụng hắn bị thủng một lỗ to bằng
miệng chén, một tay ôm bụng, một tay chống dưới đất, chật vật ngồi quỳ trên mặt
đất: “Tôi không biết các bạn có thể nghe hiểu ngôn ngữ thông dụng của tinh tế
hay không, tôi muốn nói cho các bạn biết, thảm họa đang diễn ra trên hành tinh
của các bạn, là âm mưu của tinh tặc Bóng Đêm, là bọn chúng thả virus Thần ma
(virus X).”
Nói tới đây, hắn không chống đỡ nổi,
cầm ống tiêm tiêm vào cơ thể một ít thuốc, mới nói tiếp: “Trong chip có một phần
tài liệu về vắc-xin chống virus Thần ma mới nhất, tiêm vào trước khi bị biến dị
hoàn toàn thì sẽ giúp người bị biến dị khôi phục thành người bình thường, người
thường tiêm vắc-xin thì có xác suất 25% kích phát tiềm năng trở thành dị năng giả.
Tôi muốn nhắc nhở các bạn, tinh tặc
Bóng Đêm rất mạnh, cho dù các bạn có tập trung các dị năng giả mạnh nhất trên
hành tinh của các bạn cũng không là đối thủ của chúng. Tôi đề nghị các bạn, nên
nghĩ cách sửa chữa phi thuyền, nếu sửa thành công, phi thuyền có thể quan sát
tình huống xung quanh hành tinh của các bạn, nghĩ cách tránh bọn tinh tặc Bóng
Đêm, đến Trung tâm vũ trụ xin giúp đỡ, trong chip có bản đồ hướng đi và bản đồ
các khu vực hàng hải khác.
Đưa gạo cho người của gia tộc
Metroland, bọn họ sẽ giúp các bạn…. Tôi, phải vào khoang chữa trị, nếu khoang
chữa trị không cứu được tôi, xin hãy giúp tôi đưa con chip này cho người đó,
bên trong có món quà tôi tặng người đó…. Đúng rồi, trong phòng vũ khí có một
vài vũ khí tinh hạch, hy vọng… có thể giúp được các bạn…. Mật mã phi thuyền là
224120605, chúc…… các bạn may mắn……”
Chủ nhân phi thuyền nói xong,
giãy giụa đứng dậy, hình ảnh đột nhiên biến mất.
Đám người Lục Khiêm trầm mặc, bọn
họ đã từng nghĩ đến khả năng này, trong lòng vẫn ôm tâm lý may mắn, nhưng khi sự
thật đầm đìa máu tươi được phơi bày trước mặt, đáy lòng họ chỉ còn lại sự tức
giận cùng cực….
Khi một loại cảm xúc đến mức cực
hạn, con người sẽ trở nên chết lặng, chìm vào im lặng, ấp ủ bùng nổ trong im lặng.
“Súc sinh đáng chết, tôi nhất định
phải băm vằm bọn chúng ra!” Lục Khiêm tức giận, nhưng giọng y cực kỳ bình tĩnh,
cực kỳ lạnh lùng, giống như thanh kiếm ra khỏi vỏ, mũi nhọn thèm khát nhuốm
máu.
Con người là một loài động vật kỳ
lạ, tranh đấu là thiên tính của họ, đôi mắt của họ luôn tìm kiếm moi móc khuyết
điểm từ trên người kẻ khác rồi xông đến tấn công tiêu diệt. Bọn họ dùng màu da,
quốc tịch, tiếng nói để phân chia giai cấp, trận doanh; các trận doanh liên tục
cọ xát với nhau, mâu thuẫn gia tăng từng tầng, vì chút lợi ích mà đánh nhau đầu
rơi máu chảy, nhưng khi có kẻ ngoại lai xâm lược, bọn họ sẽ buông bỏ thành kiến,
cùng nhau đối phó với kẻ địch bên ngoài.
Người Trung Quốc, Mỹ, Nga, Úc,
trong nước ngoài nước đều như vậy, đây một thiên tính khác của con người ngoài
đấu tranh – đoàn kết, còn có thể dùng một từ càng cao cấp hơn để khái quát,
chính là tinh thần dân tộc.
“Cho dù Khiêm quyết định như thế
nào, chúng tôi luôn ủng hộ em.”
Tác giả tâm hự: Là một người
thích tang thi, hy vọng cho virus tang thi một lời giải thích hợp lý. Mặt khác
cũng hy vọng loài người có thể tìm thấy một hướng đi mới – Nguy cơ sinh hóa là
có thật, nhưng bên trong có rất nhiều động vật xảy ra dị biến, hệ thống sinh
thái của trái đất cũng bị phá hư, thiệt tình cảm thấy không thích hợp để con
người tiếp tục sinh sống. Mặt khác, nếu đã thấy những cái xác không hồn thì ta
có thể biết được, bên trong virus tang thi có thể lây truyền qua đủ loại môi
trường, không dễ giải quyết chút nào. Vì thế tôi muốn để mấy đứa nhỏ tìm một lối
ra cao cấp hơn—thân ái, trái đất quá nguy hiểm, tổ chức thành đoàn dọn lên sao
Hỏa nào~~~~
Chương 115: Ghen
Lục Khiêm đè lửa giận xuống, trầm
giọng nói: “Chuyện này nói sau đã, việc cấp bạch bây giờ là nghĩ cách rời Thần
Nông Giá.”
Hành trình lần này thuận lợi hơn
bọn họ dự tính, trên đường gặp rất ít tang thi, thú biến dị thì nhiều hơn một
chút, nhưng không có gì quá nguy hiểm. Chỉ là hiện tại họ lấy phi thuyền, tang
thi trong khe núi chạy tán loạn, không khác gì chọc vào tổ ong vò vẽ, một hai
con thì không sao, nhưng số lượng hiện tại thì đủ để giết cả đàn voi luôn.
Lục Tốn nói: “Vừa rồi khi em tiếp
xúc với đám tang thi đó, phát hiện trong số chúng chỉ có vài Liếm thực giả, còn
lại toàn bộ đều là tang thi bình thường. Cơ thể chúng đã sớm đông cứng, tốc độ
rất chậm, đi trên nền tuyết càng khó, chỉ cần chúng ta kéo giãn khoảng cách với
chúng, hẳn là có thể thuận lợi rời khỏi đây.”
Tiết Thần nói: “Tang thi có thể
di chuyển cả ngày lẫn đêm, chúng ta muốn kéo giãn khoảng cách trừ khi bỏ ngủ bỏ
ăn.”
Tốc độ của tang thi cấp thấp đúng
là rất chậm, nhưng một khi chúng ngửi được mùi đồ ăn, sẽ tăng tốc độ, huống chi
lớp tuyết không chỉ hạn chế tốc độ của mỗi tang thi.
“Cứ trốn mãi ở đây cũng không phải
là cách hay,” Lục Khiêm nhíu mày nói: “Muốn giết sạch tang thi trên ngọn núi
này cũng không thể, cứ làm theo cách của Lục Tốn, vừa đánh vừa lui. Tiết Thần,
chúng ta đi tìm đám Chu Bân, Tiểu Tốn, em nghĩ cách tiêu diệt đám tang thi đang
đuổi theo chúng ta, rồi gặp nhau trên sườn núi mà Chu Bân bị thương, dùng tốc độ
nhanh nhất rời khỏi Thần Nông Giá.”
“Em biết rồi.”
Trước khi rời đi, Lục Khiêm lấy
hai khẩu súng tinh hạch trong kho vũ khí của phi thuyền, nhét đầy tinh hạch
vào, y và Tiết Thần mỗi người một khẩu. Trong kho còn một vài loại vũ khí khác,
nhưng bây giờ họ không có thời gian để lựa chọn.
Ra khỏi không gian, Tiết Thần
dùng dị năng nung chảy cửa động, vừa ra ngoài đã thấy trong khoảng thời gian họ
nghỉ chân, đã có một phần tang thi động vật đuổi theo sát nút.
“Em… cẩn thận một chút,” Lục Khiêm
nhìn gương mặt đẹp trai sáng lạn góc cạnh rõ ràng của em trai nhà mình, đáy
lòng bỗng sinh ra một loại cảm giác phức tạp kỳ lạ, giống như kiêu ngạo lại giống
như… thích.
Sự thích mà kết hợp giữa người
thân, và người yêu.
Cho dù đã ân ái bao nhiêu lần với
Tiểu Tốn, y vẫn không thể đặt em trai song sinh vào vị trí người yêu, mãi đến
giờ phút này….
Y nghĩ, Tiểu Tốn đối với y không
chỉ là tình thân ruột thịt không thể dứt bỏ, còn là tình yêu khiến trái tim nhảy
thình thịch.
Ma xui quỷ khiến, Lục Khiêm hơi hơi
nhón chân, nhẹ nhàng hôn lên môi Lục Tốn. Lục Tốn sửng sốt một chút, nhấn giữ
cái đầu đang định quay đi của Lục Khiêm, đôi tay bóp chặt gương mặt ửng hồng của
y, dùng sức hôn thêm, hắn bá đạo cạy môi răng Lục Khiêm, hút lấy hút để dòng nước
ngọt ngào trong miệng y, hận không thể nuốt trọn y vào bụng.
Đôi tay Lục Khiêm cứng đờ giữa
không trung, cuối cùng ôm lấy vòng yêu tinh tráng của Lục Tốn, nhịn không được
ôm hôn riết vào nhau.
Đây là lần đầu tiên, Khiêm chân
chính chủ động đáp lại tình cảm của hắn, sao hắn có thể không kích động được chứ?
Sau khi ôm hôn kịch liệt, hai người ôm lấy nhau gắt gao, thất thần một lát, bên
tai chỉ còn tiếng tim đập và hơi thở của nhau, phảng phất như quay lại điểm bắt
đầu của sinh mệnh, trở lại ngọn nguồn sinh mệnh yên lặng và gắn bó kia.
Tiết Thần siết chặt tay, Tiểu
Khiêm chủ động hôn anh trước đó rồi, anh cần phải ghen ghét với Lục Tốn sao? Cần
sao? Muốn ghen ghét cũng nên là Lục Tốn ghen ghét với anh mới đúng!
Tiết Thần nhịn xuống kích động muốn
tách hai người đang hôn nhau kia ra, nhưng mà, hai người hôn nhau ngay trước mặt
tôi thì thôi đi, còn ôm cái gì!
Tiết Thần hết nhịn nổi, bắt lấy
tay Lục Khiêm, kéo y vào ngực mình, hung hăng hôn đôi môi đã hơi sưng đỏ của y,
vừa lòng nhìn thấy ánh mắt trốn tránh và thẹn thùng của Lục Khiêm, vuốt ve
gương mặt đỏ bừng của y, khiêu khích nhìn Lục Tốn: “Đám đàn em tang thi của cậu
đang chờ đại ca của chúng đến giao lưu làm quen kìa, cậu lăn nhanh đi, Tiểu
Khiêm giao cho tôi chăm sóc.”
Lục Tốn tức giận nghiến răng,
nhưng hiện tại không phải là lúc thích hợp, tang thi đã đuổi đến, chỉ có thể
thành thật chạy đi đánh tang thi.
Hắn oán hận trừng mắt liếc Tiết
Thần, lại cười một cái: ‘Chậc chậc, đàn ông ghen lên đúng là không chịu nổi ha,
nhưng cậu cứ ghen tị hâm mộ với tôi đi. Khiêm, ở đây để em lo, lát nữa gặp lại.”
“…… Lát gặp.” Người nào đó
luôn thiếu EQ, đột nhiên phát hiện hình như mình dẫm trúng mãi mìn, nhìn hai
người giương cung bạt kiếm với nhau, người nào đó âm thầm lau mồ hôi, ‘Tề nhân
chi phúc’* gì đó đúng là không phải thứ người bình thường có thể hưởng thụ. Thời
gian gần đây, Tiết Thần và Lục Tốn đã ăn ý với nhau hơn, sẽ không bị y làm hỏng
chứ? (*: nghĩa đại khái là chỉ những người có số hưởng tay ôm vợ tay ôm bồ.)
Tiết Thần cố ý xụ mặt, lôi kéo Lục
Khiêm đi xa, mới nói: “Chột dạ?”
Lục Khiêm đắm chìm ở thế giới của
chính mình, theo bản năng thẳng thắn thành khẩn gật gật đầu.
“Biết sai rồi?”
“Cái gì sai rồi?” Lục Khiêm phục
hồi tinh thần lại, nhìn thấy gương mặt âm trầm hiếm gặp của Tiết Thần, trong
lòng không khỏi có chút lo sợ.
“Ngay trước mặt tôi, chủ động hôn
người đàn ông khác, chẳng lẽ em không biết tôi sẽ ghen à? Hửm? Em nói tôi nên
trừng phạt em thế nào đây?” Tiết Thần nhìn đôi mắt đang chột dạ của Lục Khiêm,
trong lòng phấn khởi, chút ghen tuông nhanh chóng tan thành mây khói, cố nhịn lắm
mới không cong môi cười.
“Em….. không cố ý.” Lục Khiêm vốn
thật sự chậm chạp trong chuyện tình cảm, tình anh em chí cốt bị hai người trăm
phương ngàn kế bẻ thành tình anh em XHCN chơi buê đuê, y không biết phải xử lý
quan hệ giữa ba người như thế nào, y cảm thấy không phải do y bắt cá hai tay,
mà là bị hai tên lưu manh này kéo lên thuyền giặc, hiện tại lại biến thành do y
sai.
Lục Khiêm hiếm khi ủ rũ cúi đầu,
tức giận đá đống tuyết dưới chân.
Tiết Thần bị hành động ấu trĩ của
y chọc cười, cố tình còn phải tỏ vẻ âm trầm: “Em cảm thấy đả kích tôi một lần vẫn
chưa đủ, còn muốn thêm lần nữa mới vừa lòng em sao?”
Lục Khiêm mờ mịt nhìn anh, y lại
nói sai gì à? Hình như y chỉ nói xin lỗi thôi mà? Chẳng lẽ xin lỗi cũng là sai
à?
Tiết Thần hận sắt không thành
thép gãi gãi chóp mũi y: “Em nói em không cố ý, nghĩa là em rất thích Lục Tốn,
thích đến mức nhịn không được muốn hôn cậu ta?”
Lục Khiêm xém chút thành thật gật
đầu, chậm chạp như y cuối cùng cũng nghe ra ý chua lè chua lét trong lời nói của
Tiết Thần. Lục Khiêm xấu hổ nhìn Tiết Thần, mặt đỏ hồng, hoàn toàn không biết
trả lời sao mới tốt.
“Thấy chưa, tôi nói đúng rồi phải
không, em nói tôi nên trừng phạt em kiểu gì đây?”
Giọng điệu Tiết Thần quá ái muội,
tính ám chỉ quá mạnh, Lục Khiêm bị dâm đến mặt đỏ bừng, EQ thấp dọa người bị Tiết
Thần chọc choáng váng, chỉ cúi đầu nhỏ giọng lầm bầm một câu: “Anh muốn gì thì
làm đó.”
Vẻ tối tăm trên mặt Tiết Thần lập
tức biến mất, cười tít cả mắt, anh phải cố nhịn lắm mới không cười ra tiếng, hạ
giọng xụ mặt ra vẻ bình tĩnh: “Được, chính em nói đấy nhé.”
Lục thối tha, nhờ nụ hôn của cậu,
nhìn đi, tôi đổi được lợi ích to lớn bao nhiêu!
Nghĩ đến những tư thế trước kia
Tiểu Khiêm không bao giờ chịu thử, mũi Tiết Thần nóng lên, lau được một vệt
máu. Anh nhanh chóng lau sạch đống máu mũi mất mặt này, lôi kéo tay Lục Khiêm
đi về phía trước. Mèo Con chân ngắn lon ton chạy theo, thắc mắc ngẩng đầu nghĩ,
vì sao Tiết Thần không bị thương mà vẫn chảy máu nhỉ?
Tìm được hang động của đám Chu
Bân, Tiết Thần trực tiếp nung chảy tường băng.
“Đoàn trường, anh Tiết, hai người
về rồi? Anh Lục đâu?” Chu Bân thấy người đến, tâm trạng lo lắng biến mất. Hai
ngày nay cậu luôn tự trách, cho rằng mình làm ảnh hưởng đến mọi người, nếu
không phải A Lang ngăn cản, sáng nay cậu đã đuổi theo tìm họ.
“Tiểu Tốn ở sau chặn đường tang
thi, chúng tôi đã lấy được đồ rồi. Có rất nhiều tang thi đang đuổi đến đây,
chúng ta phải đi ngay lập tức.” Lục Khiêm dừng một chút, “Chu Bân, vết thương
trên chân em tốt hơn chưa?”
Chu Bân dậm dậm chân trái, cười
nói: “Đã hoàn toàn khôi phục rồi, lần này nhờ có Đô Đô cả.”
Báo con mập ú nghe Chu Bân khen
ngợi nó, cằm hất thẳng lên trời, dáng vẻ đắc ý vô cùng.
“Tốt lắm.” Lục Khiêm nói: “Tiếp
theo chúng ta phải tranh thủ thời gian dùng tốc độ nhanh nhất lên đường, trước
khi làn sóng tang thi đuổi đến chúng ta phải rời khỏi Thần Nông Giá.”
“Đã rõ.” Trước khi Lục Khiêm về,
A Cát cũng đã nói với Chu Bân, cách đó có rất nhiều tang thi đang di chuyển về
hướng của họ. Cậu muốn đi tìm 3 người họ nhưng A Lang và 2 chú báo không đồng
ý, sợ rời đi rồi lại khi 3 người quay về lại không gặp nhau, vì chuyện này mà cả
sáng này cậu không nói chuyện với ai.
Lục Khiêm cất đồ ăn còn dư
vào không gian, mọi người rời khỏi hang động, đi bộ vòng lại sườn núi, Lục Tốn
và Quái vật nhỏ đã chờ ở đó.
Họ khá may mắn, con đường băng
trước đó Lục Khiêm tạo ra vẫn chưa bị tuyết bao phủ hoàn toàn, bên trên chỉ có
một lớp tuyết, đi lên dễ hơn là đi trên mặt băng trơn trượt, nhưng nếu không cẩn
thận cũng dễ bị trượt chân.
Đường đi nhẹ nhàng bao nhiêu thì
đường về khó khăn bấy nhiêu. Tang thi khắp núi ép những thú biến dị đang ngủ
đông trong các hang động thức dậy, khiến Thần Nông Gái đang ‘ngủ say’ phải ‘tỉnh
dậy’, rừng rậm vốn đóng băng trở nên náo nhiệt.
Sau mạt thế, sức sinh sản của thú
biến dị tăng lên đột biến, thời gian một năm ngắn ngủi, đủ để Thần Nông Giá biến
thành thiên đường của thú biến dị. Đến thời điểm hiện tại đám dã thú ấy bừng tỉnh,
kết bè kết đội với làn sóng thú hoang và sóng tang thi, đẩy đám người Lục Khiêm
vào đường cùng mấy lần.
Cũng may rất nhiều thú biến dị
vui vẻ giao lưu với Chu Bân, cậu thành khẩn nói với chúng nó, tinh hạch trong
óc tang thi có thể xem như thức ăn lấp đầy bụng, còn có thể tăng mạnh thực lực
của chúng, còn dụ dỗ Đốc Khắc ra hỗ trợ, trấn trụ chúng nó, lúc này mới thành
công tránh thoát vài lần sóng thú và sóng tang thi, hoặc gặp trường hợp lưỡng bại
câu thương.
Mặt khác, Lục Tốn hợp tác với
Quái vật nhỏ, âm thầm đẩy lùi rất nhiều làn sóng tang thi lớn. Khi Quái vật nhỏ
để lộ mặt đáng sợ trời sinh thuộc về ma chủng, tình hữu nghị xây dựng với Mèo
Con nhờ đồ ăn gần đây, bị hủy hơn một nửa, uể oải buồn rầu. Lục Tốn nói với bé,
Mèo Con nhớ ăn không nhớ đánh, trở về cho nó ăn ngon nhiều vào, đảm bảo nó sẽ
vui vẻ với bé lại, Quái vật nhỏ bĩu môi, dùng đôi mắt lớn của bé im lặng phản đối.
Di chuyển với tốc độ cao như vậy,
mỗi ngày chỉ nghỉ ba bốn tiếng, bảy ngày sau, họ cuối cùng cũng rời khỏi Thần
Nông Giá. Nhìn đường lớn bị tuyết bao trùm bên ngoài, mọi người như có cảm giác
một lần nữa làm người.
Lục Tốn lấy xe trong không gian
ra, mọi người chạy trên đường tuyết như điên hai giờ, sau đó dừng trước một
làng nông.
Nhận xét
Đăng nhận xét